18/10/2021
2 phút
Cỡ chữ:
Mở rộng:
Có một bầy kiến sống rất vui vẻ trong khu rừng nọ. Hằng ngày, bầy kiến cùng làm việc, cùng ăn, cùng chơi đùa, cuộc sống vô cùng yên ả, hạnh phúc.
Mùa thu đến, bầy kiến miệt mài với công việc xây tổ để dự trữ lương thực cho mùa đông tới. Thế nhưng có một chú kiến nhỏ lười biếng, không muốn xây tổ, cũng không muốn đi kiếm lương thực cho mùa đông. Mỗi khi đói khát, chú lại tìm đến tổ của những chú kiến khác để xin ăn. Bầy kiến không thích điều đó chút nào, khi được hỏi tại sao lại không chịu làm việc, chú lầm bầm đáp: “Làm mệt lắm, mình không muốn vất vả vậy đâu!”
Mùa thu qua đi, những ngày đông lạnh lẽo ập tới. Các bạn kiến khác đều trú trong tổ ấm, ăn đồ ăn đã được dự trữ từ mùa thu và chờ đón mùa xuân mới. Chỉ có chú kiến lười lao động phải trú trong một cái hang vừa nhỏ vừa hẹp, run rẩy sợ hãi trong giá lạnh.
Chú kiến nhỏ vừa đói vừa rét. Bụng chú kêu ùng ục. Không còn cách nào khác, chú kiến nhỏ đành phải đi gõ cửa nhà các bạn kiến khác, hi vọng mọi người sẽ cho chú tránh rét hoặc chút gì đó để ăn. Nhưng chẳng ai mở cửa cho chú vào cả.
Thế là chú kiến nhỏ tội nghiệp đành phải đi tìm thức ăn. Nhưng khắp mặt đất toàn tuyết trắng xóa, bao nhiêu thức ăn đã bị tuyết che lấp hết cả. Làm sao bây giờ?
Không ai cho kiến ở lại, cũng không tìm được thứ gì để ăn, chú lết tấm thân mệt mỏi vào trong hang vừa lạnh vừa ẩm ướt. Bất giác, chú ôm mặt khóc, hối hận vì sự lười biếng trước đây của mình.
Trong khi chú đói cồn cào như vậy, một bác kiến tốt bụng mang thức ăn tới hang cho chú. Bác bảo: “Mau ăn đi, chú bé! Chắc là cháu đói lắm rồi!”
Chú kiến nhận lấy rồi ăn ngấu nghiến, quên cả cảm ơn.
Thấy chú kiến nhỏ đã ăn no, bác kiến già mới ôn tồn nói: “Chỉ có những con kiến chăm chỉ mới nhận được sự quan tâm của đồng loại. Cháu không thích lao động, cũng không muốn tích trữ lương thực, thế nên giờ đây mọi người đều xa lánh cháu”.
Chú kiến nhỏ vô cùng hối hận, chú ôm chầm lấy bác kiến già: “Bác ơi, cháu biết lỗi rồi. Từ giờ trở đi, nhất định cháu sẽ làm một chú kiến chăm chỉ ạ"
Từ đó, chú kiến nhỏ không còn lười biếng nữa, chú chăm chỉ làm việc cùng với những người bạn của mình, cùng nhau xây tổ, vận chuyển lương thực rồi cùng đi qua một mùa đông vui vẻ, ấm áp.