09/10/2021
2 phút
Cỡ chữ:
Mở rộng:
Một hôm, sóc đang chơi trên tường, bỗng nhiên phát hiện ốc sên đang cố gắng bò dọc theo bờ tường lên.
"Người anh em ơi, bờ tường cao vậy, làm sao cậu trèo lên nổi", sóc hỏi ốc.
"Tôi nghe nói trên bờ tường có một cây dâu tây, tôi muốn leo lên nếm thử vị ngọt của nó", ốc vừa nói vừa cố gắng trèo lên.
Sóc leo tót lên bờ tường, quả nhiên trông thấy một cây dâu tây xanh tốt. Sóc quay xuống nói với ốc: "Cây dâu tây chưa ra quả. Cậu trèo lên từ bây giờ chẳng phải sớm quá sao?"
"Không, nếu đã muốn làm gì thì nên làm càng sớm càng tốt!", ốc tiếp tục trèo. "Tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội thưởng thức quả dâu tây. Chờ đến lúc tôi leo đến nơi thì biết đâu dâu cũng vừa chín".
"Ha ha", sóc phá lên cười. "Người anh em, cậu đúng là chậm chạp quá đi mất!". Nói xong, sóc liền nhảy đi chỗ khác chơi.
Mấy ngày sau, sóc nhớ tới cây dâu tây trên bờ tường liền nhảy tới xem sao. Tới tơi, sóc ngỡ ngàng khi thấy ốc sên đang ngồi cạnh cây dâu tây, sung sướng tận hưởng vị ngọt của những quả dâu chín đỏ.
Sóc thấy tiếc vì đã không tới sớm hơn để thưởng thức dâu chín, nước mắt cậu bỗng ứa ra.
"Sóc ơi, cậu đừng buồn", ốc sên an ủi sóc. "Cậu xem, mình vẫn để phần cậu hai quả dâu to chín mọng đây này!"
Nói xong, ốc cầm hai quả dâu chín đỏ đưa cho sóc. "Đây, cậu ăn đi"
Sóc bỗng đỏ mặt, ngượng ngùng nhận hai quả dâu chín đỏ. Ốc sên mỉm cười: "Cậu đừng ngại. Mình rất vui khi chia sẻ đồ ăn cho cậu mà!"
Nước mắt sóc lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt cảm động.